Một giọt rơi xuống sách.Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào?Và bạn có quyền viết cái bạn viết.Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm.Dễ thôi con ạ, con viết lại xem nào…Hoặc đôi lúc viện đến nó để xoa dịu những vết thương.Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá.Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ.Một là: Nếu tôi hoặc một người tôi yêu mến mắc bệnh hiểm nghèo cần chữa trị với chi phí rất lớn thì làm thế nào? Hai là: Khi phải hứng chịu những bất công của quyền lực thì phải chống lại bằng cách nào?Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống.