Tôi nói vô cùng tĩnh mịch, vì có chỗ nào mà lòng ta được trầm mặc hơn là trong một toa xe đầy những ông đương yên lặng hút thuốc? Không! Tôi không thể để bạn vung vãi những viên ngọc thời gian vô giá như các ông Hoàng phương Đông được.Thưa bạn, thì bạn cứ bắt đầu đi.Sau cùng bạn lên giường, mệt phờ vì công việc ban ngày.Trong một chương sau, tôi sẽ xét những cách thoả mãn khát vọng đó.Xin bạn nhớ; không ai cướp được bảo vật đó của bạn.Tôi ân hận cho bạn lắm, nhưng còn có chỗ để an ủi.Mà công ty bắt ông đợi mỗi ngày 2 lần mỗi lần năm phút, chính là bắt ông chịu thiệt như vậy.tôi nói vậy và buồn mà nhận rằng phần đông người ta không đọc thơ.Tôi biết rõ sự khó khăn, tôi biết rằng nếu thất bại trong công việc đó thì kết quả có thể tai hại, nên tôi khẩn khoản khuyên bạn mới đầu nên làm ít thôi.Và càng ít suy nghĩ bao nhiêu thì càng ít có lý trí bấy nhiêu.
