Đôi uyên ương Tam Phố Chu Mốn va Tằng Dã Tích Tử nổi tiếng trên văn đàn Nhật Bản nghe nói, mấy năm trước cứ mỗi năm đều cãi nhau một lần về một chuyện vô vị.Có hai trường hợp dưới đây về người tiếp thị và ký giả là tương đối điển hình.Anh đánh đi, anh mà đánh thì một đời không hối được đâu.Người bạn này quan hệ khá tốt với chồng chị cho nên tự nhiên chị thân thiết với anh ta.Tôi tưởng rằng chúng ta đạt được vinh dự tổ chứe thế vận hội, nhưng cuối cùng lại là Sydney.Vợ nhất quyết yêu cầu chồng phải mua một chiếc mũ hoa đắt tiền.Trường hợp này anh A đã sử dụng kỹ xảo gợi ý xa xôi,không trực tiếp trả lởi C là đúng hay không đúng, mà quay ngược lại đặt cho đối phương một câu hỏi hóc búa, ngầm báo cho biết B là bạn tốt của mình, đồng thời lại ẩn ý phê phán việc C nói xấu sau lưng, nhưng phương pháp uyển chuyển khiến cho đối phương không khó chịu lắm.Từ đó Lỗ Định Công mê mẩn trong đám hoa phù dung này không còn thiết triều nữa.Ông vừa đọc vừa ăn, cầm hoa quả chấm vào nghiêm mực đưa lên miệng.Hạ Ngôn luôn luôn phản đối hoàng đế Gia Tĩnh mê tín đạo giáo không nhận mũ.
