Vấn đề chỉ đơn thuần thuộc về tâm lý – cái ý nghĩ rằng sẽ mất thời gian và nỗ lực của trí óc để ghi nhớ một danh sách như vậy (trái với việc viết nó ra giấy), và như đã nói trên, chúng ta thiếu niềm tin vào khả năng ghi nhớ đầy đủ danh sách đó.Năm lớp 9, tôi vắng mặt trung bình ba ngày một tuần.Hãy tưởng tượng bạn đang ngồi trong phòng khách với một chiếc bút và tờ giấy.Đầu con cá thì cắm sâu trong đất còn đuôi của nó đang quẫy quẫy trong không trung.Nếu như vậy thì vị thám tử đó nên nhanh chóng tìm việc khác thì hơn.Sẽ không có sự khác biệt khi ngọn sóng này kéo dài trong một giờ hay bốn giờ.Chúng ta luôn thích viết ra danh sách mua sắm hay số điện thoại hơn là phải ghi nhớ chúng.Khi sử dụng những hình ảnh then chốt này, chúng ta sẽ không thể quên bất kỳ điều cụ thể nào vì chúng ta không phải cố gắng nhớ chúng!Chúng ta sẽ phải sử dụng đến phương pháp RomanRoom.Cuối mỗi ngày, chúng ta sẽ ôn lại danh sách phòng bếp để ghi nhớ những việc chúng ta cần làm.
