Bà viết cho tôi: "Một buổi tối, chuông điện thoại reo.Kẻ ngu nào cũng biết vậy.Sau cùng đành phải đóng cửa hiệu.Nhưng mụ ta không cần nói đúng hay sai.Khi một người mắc chứng bệnh u uất, muốn gì đều được như ý, thì còn trách móc gì ai nữa? Còn thù oán gì nữa mà mong tự tử để tự trả thù? Tôi nói với họ: "Nếu ông muốn đi coi hát hay muốn đi chơi, cứ đi.Đa số bệnh nhân là những bà nội trợ dễ bị xúc động.Housman không làm cho bạn cảm động thì tôi xin kể lời của một người Mỹ nổi danh nhất ở thế kỷ này, trong số những người theo thuyết vô thần: Theodore Dreiser.Tôi giúp việc xã hội trong châu thành, làm Hội trưởng hội học sinh.Thì chính vì lo lắng quá, người có muốn sống thêm ngày nào nữa đâu! Tôi thường nghe má tôi kể: hễ ba tôi đi cho ngựa ăn, hoặc vắt sữa bò mà lâu không thấy trở lại, thì má tôi vội vả đi kiếm, sợ trông thấy xác chồng lủng lẳng ở đầu một dây thừng.Tôi tập quên đi dĩ vãng và không nghĩ tới tương lai nữa.
