Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu.Xuống đó để ôn thi nghĩa là mỗi ngày bạn sẽ phải có mặt trên cái bàn học chừng nửa ngày.Có lẽ tình mẫu tử làm nguôi nỗi nhớ rừng.Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo.Với họ, viết không có tị ti nào là học.Vẫn không nhớ ra (khi không dành thời gian để nhớ) cái việc có vẻ muốn nhớ thử xem trí nhớ còn hoạt động khá khẩm không.Ngồi trên bàn, hoàn toàn có thể viết.Trái lại, còn có thể tỷ lệ thuận.Tôi sợ cảm giác yên bình lấp đi những sâu cay cần có.Có lương tâm và danh dự chung không? Có đấy.
