Ông nói: "Mình, anh cưới mình chỉ vì của cải mình thôi.Cho con chó chạy lại đàng xa kia đi, cho khuất mắt tôi.Tôi ở tại một vùng ngoại ô kế cận Nữu Ước.- Hãng tôi tính mở một chi điếm ở làng Queens.Tôi không cần phải mất công bán kiểu của tôi, mà chính ông tìm mua những kiểu tự ông đã đặt".Thường thường trong những dịp long trọng như vậy, tôi mướn anh hầu bàn Emile lo toan giúp tôi.Đó, cách cư xử của bà Eugénie đem tới kết quả như vậy đó.Họ quên rằng đối với đàn ông, nét mặt nụ cười quan trọng hơn tơ lụa khoác lên mình.Hôm sau một bà khác lại coi những tấm màn đó, ngắm nghía, tấm tắc khen và tiếc không có tiền sắm nổi.Tôi biết rằng nếu tôi nói được như thường thì tôi đã mất mối hàng đó, vì tôi có một quan niệm hoàn toàn lầm lẫn về cách mời hàng.