Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng.Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không.Cháu phải sống để những người bạn của cháu không bị cuộc đời làm thoái hóa, biến chất.Các anh các chị chưa bao giờ dám nói dối bác.Người ta biết đến văn ông nhưng chưa thừa nhận.Mặc cảm khi viết về mình và đang viết không phải để ngợi ca những người xung quanh.Ừ nhỉ, sao bạn lại làm thế nhỉ? Bạn thu thập đủ thông tin để viết rồi chăng? Bạn biết điệp khúc đến đây là lặp lại chăng? Hay bạn bỗng quên sự hiện diện của tất cả xung quanh? Bác lại theo xuống: Thức ăn bác để trong chảo, nồi cơm phải cắm lại cho nóng.Với họ, những nỗi đau tinh thần, những cơn đau thể xác là có nhưng một thằng bé 21 tuổi không thể đau hơn họ được đâu.Bình thản và mệt mỏi.Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ.