Bổn phận của ta là phải làm việc để nuôi thân và gia đình, là phải trả hết nợ nần và dành dụm cho nhà cửa thêm thịnh vượng.Phải học tập một cái gì đó lâu dài.Than ôi! Tôi không giúp bạn được việc ấy.Mặc dầu vậy, tôi vẫn phải viết vì cần phải viết.Nó đã là lòng bạn rung động và sẽ làm lòng bạn rung động.Không có gì xảy ra tới thân thể, tâm hồn ta mà không đi qua bộ óc của ta, ta thấy vui hay buồn cũng nhờ óc, nên kiểm soát trí óc là việc quan trọng nhất.- Sao? Ông bảo tôi luyện trí óc ngoài đường đông nghẹt người ta ư?Hỡi người đời, anh phải tự biết anh.Lần sau, bạn có bất bình với anh bếp vì món bò tái chín quá thì bạn bảo lý trí của bạn cứ ngồi trong phòng làm việc của nó, để bạn lại hỏi ý kiến nó.Hai mươi bốn giờ đó là của bạn đấy, không có của cải nào quý hơn.