Chị ta nghĩ bắt bọn đầu xanh ấy nhận thấy mang ơn người khác là tủi nhục cho chúng.Tôi quen một người làm giám đốc một công ty bảo hiểm lớn trong 15 năm.Tôi lo sợ lắm, viết di chúc rồi nằm đợi chết.Người này nhún vai đáp: "Khách hàng của tôi mua hạt dẻ chứ không mua bánh".Nếu có người chửi bạn là "một thằng điên", bạn sẽ làm gì? Giận dữ chứ? Đây, ông Lincoln làm như vầy:Nỗi ưu tư, bộ thần kinh căng thẳng và những cảm xúc hỗn loạn là ba nguyên nhân chính của sự mệt nhọc.500 Mỹ kim của vợ ông ky cóp trong khi dạy đàn Piano mà ông có tiền độ nhật, nhưng ông lại phải mượn trước 500 Mỹ kim ở số tiền bảo hiểm nhân mạng của ông nữa mới đủ sống.Về sau chàng lại được Anh hoàng phong tước và khi mất người ta viết hai cuốn sách dày 1.Khi cần tìm một nhân vật để giao phó cho một chức vị, ông Lincoln hoàn toàn thoả thuận để cho mọi người đối lập với ông có quyền ra ứng cử cũng như một người thuộc phe ông.Mà chưa chắc gì họ đã thành công.