Người đó bảo tôi: "Không biết ông đã làm gì mà chủ tôi thích ông tới nỗi ngồi đâu cũng chỉ nói tới ông thôi".Và ngạc nhiên làm sao, ông ưng liền, lại còn cho tôi nhiều hơn số tôi muốn nữa.Chúng ta cùng xét lại xem.Tôi cãi: "Đừng nói chơi mà!".Vậy tại sao ông vua thép đó thành công? Là vì ông biết dẫn đạo người.Tôi biết rằng cãi lý cũng vô ích; phương pháp đó chỉ có hại thôi.Hỡi sĩ tốt, mục đích của chúng ta là Địa Trung Hải".Thầy trả lời tôi rõ ràng từng tiếng một: "Henri Souvaine (ngừng một chút) lầu 18 (ngừng một chút) phòng 1816".Mỗi ngày chị làm phụ một giờ nữa để cọ, lau, chứ không chịu để cho bà Gent thất vọng.Ngày nào cũng như vậy.