Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa.Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi.Còn anh thì vẫn phải sống.Có người nhìn bà già, nhăn mặt, bĩu môi.Có lẽ mình nên im lặng.Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào.Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được.Phừ, đã đến lúc dậy rồi, bạn chui ra khỏi chăn.Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn.Hay mình bảo: Tôi đang chìm, đang lắng.
