Đầu tiên tôi đốt cái cuốn sách tiếng Anh (đã xé thêm mấy trang sau khi mẹ về).Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới.Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám).Và bạn liên tưởng tới Zidane.Cũng không phải điệu cười sảng khoái rồi.Có lẽ tôi sẽ kiếm chút gì ăn.Mà lại nghĩ về con người.Mưa ý nghĩ như đá rơi lộp bộp trong óc, chờ cô nàng Buồn Ngủ đỏng đảnh hay trễ hẹn.Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ.Được một lúc, có một bà già đến mở cái thùng rác màu vàng trước mặt ra, sục sạo, lục lọi.
