Điều này khiến tôi vô cùng hối tiếc và thầm trách mình thật thiếu khôn ngoan, ngoan cố không nghe lời khuyên đúng đắn của cha mình.Đêm nay, tôi kể cho các anh nghe về sự khôn ngoan của ông Arkad mà chính Nomasir, con trai của ông ấy, kể cho tôi nghe khi tôi còn là một cậu bé ở Nineveh.Nhưng với chúng ta, tốt nhất là hãy xem công việc như một người bạn tốt.Có vẻ như cuộc sống của ông đã đi vào bế tắc.Tuy nhiên, tôi nhanh chóng thất vọng khi nghe bà ấy nói:Cuộc sống của tôi bỗng chốc trở nên khốn đốn và tồi tệ.Thế nhưng, thân hình rắn chắc và vạm vỡ của Bansir vẫn cứ ngồi bất động.- Bây giờ ông hãy cho tôi biết điều mà ông đã hứa – Tôi nói với ông Algamish khi ông ta đến lấy các thẻ đất sét.Đã hơn nửa cuộc đời làm lụng vất vả và khổ nhọc, chính anh - người bạn thân mến nhất của tôi - vẫn chỉ có cái túi rỗng không và đã lên tiếng mượn tôi hai đồng bạc nhỏ nhoi.Người nô lệ quay về trang trại bẩm báo, người nông dân bèn bảo: