Thường thì trí tưởng tượng đã nhàm không đem lại nhiều xúc cảm.Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn.Trinh sát phán đoán: Người quen.Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành.Và bạn cảm thấy muốn đi ra dưới giàn gấc kia, tập nhẹ một chút.Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục.Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng.Một cái gì đó kinh điển.Cậu có cho rằng mình mạnh hơn để bác bỏ tớ không? Tùy cậu.Tán chuyện, ăn uống, đánh bài, trông xe.