Im lặng ra về giữa dòng người hả hê.Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt.Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ.Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng.Đầu tiên mẹ hỏi: Con tự viết à? Tôi chỉ cho mẹ xem tên người viết ở cuối bài.Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn.Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này.Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ.Rồi bảo: Đấy! Anh vẫn chẳng thể lừa nổi em.Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết.
