Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó.Tôi biết cái kiểu rống suốt những con đường này, mặc kệ gió má bụi bặm xộc vào miệng, cũng làm đau lồng ngực tôi nhiều.Mỗi người thường chỉ va chạm với một mảnh vỡ trong chiếc gương bạn.Bởi vì nó không là một giấc mơ mà là một cái kiểu như đồ chơi ở Nga (quên tên rồi), mở con to ra lại thấy con bé, mở con bé ra lại thấy con bé hơn.Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường.Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết.Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh.Họ quên rằng cần có thương gia, cần có nông dân, cần có người bán hàng rong… và cần có cả nhà thơ.Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn.Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh.