trong bầu khí chê chán ấy của tâm hồn có gió bi quan điều khiển tinh thần họ.Vì mồi vật chất mê hoặc, nhiều thế nhân mất đi óc hướng thượng, quên hẳn trên đầu có ai, chết rồi còn lại cái gì.Nhận xét nầy chí lý.Họ không để ý cho lắm kiểu hớt nào coi được cho đầu họ mà chạy theo kiểu hớt của một thời.Hẳn luật nầy có ý nghĩa gì người ta mới nói: xa mặt cách lòng.Họ muốn cho hoàn cảnh người yêu phải xảy ra như họ muốn chớ không ngờ nó có thể khác và có khi phải khác.Kiếp sống vì đó bị thất bại.Bạn khỏi bị cảnh mà một thi sĩ thanh niên ba chìm bảy nổi với ái tình đã viết:Tôi mượn lời nầy của J.Bận nầy cậu leo lên đỉnh cây dừa, dùng dao chặt lấy củ hủ nó và tuôn dừa như mưa bom.