Cậu hãy yên tâm lấy hai con lạc đà này và trốn khỏi đây mau.Chúng đang tru lên từng hồi trong cái đói.“Hãy bảo vệ và phát triển tài sản của bạn bằng cách đầu tư vào những nơi an toàn, đáng tin cậy, với lãi suất cao nhất có thể được”.Con người cũng giống như vậy.Tôi vừa làm việc, vừa suy nghĩ về các khoản thực phẩm mà bà Sira nhắc đến.- Tôi kéo cày cật lực từ sáng sớm cho tới tối mịt, cho dù trời rất nắng, chân tôi mỏi nhừ hay cổ của tôi đau rát… Ngược lại, cuộc sống của anh lại luôn an nhàn và sung sướng.Tôi nhận thấy sự hiện diện của cuộc sống, của con người.- Từ lúc ta gặp cháu đến nay, công việc của cháu tiến triển như thế nào rồi?Cháu sẽ không bao giờ cưỡi lạc đà băng qua sa mạc nóng bỏng và làm việc gian khổ, cực nhọc.Không biết đứa nô lệ này có thể dắt được lạc đà không?
