Quán hôm nay trở nên đông lạ thường, mà cũng phải, mùa Valentine mà.Chị công nhân vệ sinh đáng thương đành ra về với hai bàn tay trống.- Thằng bò! Ăn cỏ đi mày! Suốt ngày thơ với chẳng thẩn.Lưỡng lự một hồi mẹ Bông nói: "À, chắc tại bố còn bận chiến đấu, khi nào hòa bình bố sẽ về với mẹ con mình thôi mà!"Mình phải làm sao đây? hu.Có những người thích ở nơi đông người mới nghĩ ra nhiều thứ.Nhà Bông chỉ có hai mẹ con, ba Bông mất tích trong chiến tranh, vì thế mẹ dồn hết tình thương yêu cho Bông để cố gắng bù đấp khoảng trống đó.Bà cầm chiếc tô sạch sẽ trên bàn chậm rãi bước ra quầy đưa cho bà chủ rồi cúi đầu như một lời cảm tạ rồi bước đi, một hành động mà hầu như không một người khách nào làm.Châu Anh luôn phải đối mặt với việc phải đầu tư nhiều thờiVà danh hiệu “già trước tuổi” được mọi người đặt cho Chíp là điều khó tránh khỏi.