Bây giờ đến tiết mục bể sục.Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào.Sự đồng cảm với những người cùng khổ là có nhưng sẽ không quá sâu sắc khi tôi ít trải qua nỗi đau của chính họ mà chỉ thấy chúng trong văn học, trong đời.Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không?Và không phải chi li từng đồng với những người xa lạ.Ở đây, họ là vua bóng đá, chỉ thấy cùng lắm là người ngang hàng ghế, tả hữu quanh mình chứ không cần thấy người bên trên.Điều này khiến nội tại bạn càng bị tổn thương nặng nề.Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi.Đầu tiên mẹ hỏi: Con tự viết à? Tôi chỉ cho mẹ xem tên người viết ở cuối bài.Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy.