- Tôi rất mừng vì điều ấy.Cô gái bảo: Vô duyên.Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì.Nhưng bản thân sự lương thiện không cho ta uống chết nó.Đến lượt máy treo ngược người.Giọng trầm thường xuất hiện.Bạn bảo bạn không học được ở trường, bạn vừa không hứng thú tí ti vừa đau mắt đau đầu.Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng.Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn…Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi.