Ông anh nằm trong bể một lát thì thò tay bấm vào cái nút.Dù mẹ không bay, không bay đâu.Còn cái quần thì rộng thùng thình.Cháu mà làm được thì cháu giỏi.Tụi bạn rủ đi đá bóng lúc mười rưỡi nhưng không thú lắm, người đang mệt.Mùi buồn em quyện với mùi buồn anh như cà phê đen pha với sữa thành cà phê nâu.Rồi tự dưng tất thảy lại phá sản.Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm.Trong quá trình ma sát hỗn loạn cũng tự nảy sinh năng lượng nhưng không tích lũy sẽ không có bước nhảy đột biến, dễ tiêu hao và không xác định được quỹ đạo, sẽ phụ thuộc vào rủi may.Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?.
