Trước khi chúng ta làm cái gì, chúng ta cần phải có khả năng hình dung ra nó.Chấp nhận sự liều lĩnh cần thiết để đạt được mục tiêu là một hành động can đảm.Gần đây tôi có gặp một bệnh nhân cùng với vợ anh ta.được kể bằng một giọng rên xiết nghiêm trọng của những người đã nhận ra rằng họ đang chịu đựng những chứng bệnh vô phương cứu chữa và mỗi ngày một tồi tệ hơn?Vậy thì có lý gì mà cứ giữ mãi những kỷ niệm não nề và sự bất hạnh đó của chúng ta? Liệu chúng ta có quyền lựa chọn hay không?Không khí hôn nhân của họ có đặc điểm tiêu biểu bởi những cuộc tranh giành quyền lực, cãi nhau về những việc không quan trọng và cả hai đều có cảm giác là không ai thèm nghe ai.Thế thì cái gì vẫn còn lại? Đây là câu hỏi đáng phải suy nghĩ.Họ có cảm giác lo lắng rằng sự dạy bảo của họ không giúp bọn trẻ tránh xa được con đường tội lỗi.Tất nhiên là những câu chuyện đó khác nhau nhưng thường cùng một chủ đề.Ta phải hiểu rằng những thay đổi hoá học ở bên trong cơ thề là do tiếng cười có một ảnh hưởng tích cực.
