Như một xu thế để sinh tồn đỡ đau đớn.Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể.Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra.Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn.Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm.Cái đuôi ngoe nguẩy một lát rồi dừng lại.Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác.Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu.Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc.Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được.
