Đó là những câu chuyện được tạo nên nhằm mục đích làm tăng cảm nhận về một cái Tôi khi cho rằng mình “đúng” và nhất định người khác là “sai”.Đó là lối viết ngắn gọn như kinh văn (sutra) thời xưa ở Ấn độ.Một bậc thầy chân chính có mặt chỉ để làm hiển lộ một chiều không gian sâu lắng, có sẵn ở trong bạn.Cùng trường hợp đó thì người khác lại trở nên giận dữ, lớn tiếng tranh luộn gay gắt bảo vệ cho mình.Đầu óc ta luôn luôn nói rằng: “Đây là một chuyện hiển nhiên”.Do đó, khi trở về với khoảng trống ấy ở trong ta, bạn sẽ cảm nhận được một niêm an bình như một người đã trở về nhà.Vì đời sống lúc đó không còn phù hợp với bạn nữa.Mà tôi chính là Sự Sống thênh thang đang xảy ra khắp nơi trong vũ trụ.Lòng xót thương, niềm vui, khả năng sáng tạo bất tuyệt, và sự an lạc vững bền ở nội tâm không thể đi vào đời sống của bạn, ngoại trừ qua chiều tâm thức khoáng đạt, trong sáng, chưa-bị-trói-buộc đó.Đây cũng không phải là bản chất chân thực của họ.
