Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày.Hoặc… Nói chung vậy thôi.Nhà văn quì bên giường vợ.Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?.Khi càng ngày mong muốn tranh đấu cho hạnh phúc càng có vẻ nguội lạnh đi.Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy.Chúng nhan nhản và đầy bon chen.Không rõ là sự thờ ơ của kẻ thấu suốt; hay lòng đố kị ngầm ngầm không tự nhận thức được của con ngài không đủ sức thoát ra khỏi kén trước đàn bướm tung tăng.Chả muốn viết tí nào.Tôi biết, chỉ vì tôi trông ngứa mắt.