Bạn cũng sẽ cảm thấy rằng vật ấy rất linh động, chứ không phải là một cái gì chết cứng, vô tri…như cảm nhận sai lầm của giác quan của bạn.Chúng ta thường không dám đối diện với sự kết thúc hay chung cuộc của một việc gì, vì mỗi sự chung cuộc là một cái chết nhỏ.Hoặc có thể là một thực tập tâm linh sâu sắc (63).Sự im lắng chính là bản chất chân thực của bạn.Thông thường mỗi ngày, nếu bạn cần thốt lên thành lời về thực trạng nội tâm của mình, bạn có muốn thốt lên: “Trời ơi, tôi không hề muốn đối diện với một tình trạng tồi tệ như thế này”? Bạn cảm thấy thế nào khi không chấp nhận tình trạng của bạn trong lúc đó – đang bị kẹt xe, đang trong giờ làm việc ở cơ quan, đang ngồi đợi một chuyến bay ở phi trường, hay bận giao tiếp với ai đó?Cho nên khi bạn tự đồng hoá với trí năng và những suy tư không chủ đích ở trong đầu, bạn sẽ dễ dàng cảm thấy nhàm chán, và bất an.Và nguời kia không còn là một cái gì “khác với bạn”.Hãy sống và thực hành những gì mà Im Lắng đã nhắc nhở cho ta.Phận nhận biết đo chính là sự trường cửu ở trong bạn – chính là Tâm.Chân lý vượt lên trên tất cả những gì trí năng bạn có thể hình dung, lĩnh hội được.