Rồi khi đọc cuốn Quẳng gánh lo đi, tôi thấy hết ưu tư, nhẹ hẳn người.Y quả đã làm việc tốt, và chúng ta đã nhầm mà buộc tội y.Chung quanh là đất cằn và hầm hố mà trong nhà thì xó nào cũng đầy những con gián.Không thế thì chuỗi ngày của tôi không có mục đích, mà không có mục đích thì đời tôi chắc đã tan rã rồi tàn luôn vậy".Bà Stapleton sợ nhất lập ngân sách cho những gia đình mà lợi tức một năm được 5.Lễ Giáng sinh càng tới gần, tôi càng thấy buồn tẻ.Đời sống là một cuộc biến đổi không ngừng.Khi tôi hỏi làm sao dẹp được nỗi lo ấy, bà đáp: "Tôi bầy ra việc để làm.Ông chết tức thì, còn bà bị thương nặng đến nỗi bác sĩ nói phải suốt đời nằm liệt.Thề rồi trong khi đánh lại bức thư kia, đột nhiên tôi nghĩ rằng có bao nhiêu người khác chờ sẵn, chực nhẩy vào chiếm chỗ tôi đang làm.
