Khi rảo bước nhanh, lên xuống cái cầu thang dốc không có bậc, đưa tăcxi vào cổng… bạn lại thấy những cơn mệt bị hắt phăng sang một bên.Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500.Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây.Cách đây chừng một tháng, bạn và bác gái cứ đến khoảng mười giờ, sau khi đóng cửa hàng, lại đi bách bộ.Khoảng giữa bồn hoa và bà già thùng rác là vỉa hè.Dù biết điều đó khiến họ càng ngày càng cho mình đi quá giới hạn.Tôi đỗ đại học, không tính điểm cộng do bác chuyển hộ khẩu cho từ Hà Nội về khu vực ưu tiên thì thừa ra năm điểm rưỡi.Tôi muốn thi xong được để yên.Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia.Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ.
