Vụ 11 tháng 9, vụ cháy ITC không làm tôi kinh ngạc.Họ không bị đòi hỏi làm những người mở đường nhưng họ cần là những người dám phá bỏ sự trì trệ của mình.Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi.May là tôi vô tâm, không thống kê đây là lần thứ bao nhiêu.Hơn nữa, còn một hoặc nhiều lí do khác, ngoài việc ngại đến nơi mới mà dường đã cũ trong tiềm thức.Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi.Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới.Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một.Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ.Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác.
