Đó là một niềm an ủi.Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế.Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc.Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác.Việt Nam vô địch! Việt nam vô địch! Họ gào lên.Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường.Để chỉ ra chúng ta đều khổ.Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái.Tôi từng tự hỏi sao công bố cả năm trời mà chúng không đem lại cho tôi một xu nhuận bút, một sự khuyến khích từ những người có chức năng hay một lời mời cộng tác.Hiếm người thấy đỏ mặt.