Tôi rất hay chảy nước mắt.Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn.Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du.Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích.Ông đang nằm trên một cặp đùi trắng muốt! Ông muốn vùng dậy.Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp.Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách.Nhưng nhiều năm qua, tôi không có điều đó với phụ nữ.Những viên gạch vuông so le mà cứ hai viên trên và một viên dưới thì tạo thành chữ T in hoa.Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết.