Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen.Chỉ có tiếng còi xe ngoài đường dội vào, và nước mắt nước mũi chảy.Ngần ấy năm không ngửi thấy mùi gì, thật khổ.Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa.Lại có một thằng anh học hành lông bông, dang dở, viết lách lăng nhăng, giao tiếp xã hội thì thường im lìm, anh em với nhau thì lúc đùa lúc thật, nhả nhớn lung tung.Chúng cộng hưởng với nhau và dùng sức rung của mình âm ỉ phá hoại nội tạng.Nhưng cái cảm giác bất bình trước một cuộc chiến phi nghĩa ở một xứ sở xa xôi thì chắc là chưa có.Nhưng không hiểu sao, vẫn chưa có được trạng thái thoải mái và hăng say.Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ.Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta.
