Loại sách để học đó ở Luân Đôn không thiếu gì.Có thời giờ thì bạn có thể kiếm ra được tiền bạc - thường là như vậy.Ở đây tôi chỉ muốn nhắc các bạn bẩm sinh không yêu văn rằng không phải chỉ có văn chương là nguồn độc nhất để hiểu biết.Và cũng không có hình phạt.Hôm đó, bạn không bỏ ra 45 phút để sửa soạn đi ngủ.Nếu bạn không chịu khó suy nghĩ mệt nhọc 45 phút (mới đầu, công việc ấy chán lắm) thì một giờ rưỡi đọc sách mỗi đêm sẽ uổng lắm.Nó lớn tiếng khoa trương để bạn tin dùng nó; mới đầu, bạn không làm thoả mãn nó được, nó đòi hỏi nhiều hơn, nhiều hơn nữa; nó nóng nảy muốn dời núi lấp sông.Mặc dầu vậy, bạn vẫn tán thưởng bản đó.Mặc dầu vậy, tôi vẫn phải viết vì cần phải viết.Nhưng nhất cử có thể lưỡng tiện thì sao bạn không tập trung vào cái gì hữu ích? Chẳng hạn - đây chỉ là một thí dụ thôi -chẳng hạn tập trung tư tưởng vào một chương của Marc Aurele hay Epictete (hai triết gia La Mã thời cổ đại).
