Nhưng mà tôi bỏ học.Đang có cảm giác người mất hết sức lực, đi bộ cũng đau mà vào sân có thể thi đấu khá bình thường.Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi.Vậy mà tôi đang viết.Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó.Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo.Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở.Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy.Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối.Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng.