Quả là tôi không muốn viết mấy về những cái này khi nó khô khan.Ta không cần quan tâm cá bé cá to, miễn là ta đang câu cá, ư? Không đúng! Giá mà ta biết thế nào là cá to.Sao lại xé sách hở con.Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn).Tôi không dại gì cho mình quyền đứng trên con người bằng cách đẩy họ xuống nhờ vài thứ tuổi tác hay tước phẩm.Sao đến giờ mà sau mỗi chiến thắng vẫn kèm theo bao thương vong.Tôi để vài ngày trôi đi.Nhưng đến lần thứ ba thứ tư điệp viên báo về thì chắc bác gái cũng thấy mình tự nhiên cho thằng nhỏ một cơ hội phạm pháp.Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới.Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt.
