Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ.Im lặng ra về giữa dòng người hả hê.Sự cố gắng níu kéo những gì giết dần sự sinh sôi của mình chỉ làm bạn thêm đau đớn, thất vọng và chán ghét.Nghe một lúc, tự nhiên bạn đứng dậy bước xuống cầu thang.Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức.Những đoạn vỉa hè rộng, chiếu được trải ra, người nằm ngồi la liệt.Chỉ thi thoảng lóe lên thôi.Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm.Ngoan ngoãn lại cũng là chơi.Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ.
