Nhà văn vội vàng quệt nước mắt.Và một số lí do khác…Từ chuyện mất xe cỏn con mà mình giao lưu được thêm một người.Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến.Đó là giấc mơ của ta và ta chỉ chấp nhận giấc mơ ấy.Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi.Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc.Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn.Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp.Không gì tự nhiên mất đi.