Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia.Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được.Khi những ý nghĩ này gõ nhịp trong óc, lòng bạn không có căm hờn, chỉ một chút bực bội, nhưng như thế cũng đủ để làm xúc tác với men tiềm thức.Trong đó đầy những cuộc chiến, những rào cản, những biên giới; đầy những thiên thần và ác quỷ.Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông.Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết.Dù sao sự lâu bị phát hiện cũng có thể có cái may.Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn.Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to.Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài.