Ta hấp dẫn cái gì giống ta chứ không hấp dẫn cái gì ta cần.sao màu mờ, loé thế này? Ông không còn trông rõ hình thêu trên thảm nữa.Tôi thuộc lời ấy như lời Thánh kinh và theo đúng như vậy.Trời hỡi! Phải chi trước kia tôi có đủ lương tri để "tốp" tính nóng nảy, tính dễ giận dữ, tính hay tự bào chữa, hay hối hận và tất cả nhữn kích thích về cảm xúc và tinh thần! Tại sao tôi ngu lừa, không nhận thức những tình thế có hại cho sự bình tĩnh cuả tâm hồn mà tự nhủ rằng "Này Dale Carnegie, tình thế này chỉ đáng làm cho anh lo âu đến thế là cùng; thôi đấy, hết rồi đấy, đừng lo thêm nữa, nghe chưa?" Tại sao tôi đã không hành động như vậy?Bà thường ăn mặc giả người nhà quê, mà dò thám cử chỉ của ông cả khi ông đi chơi trong rừng.Anh không còn việc gì làm nữa, chỉ còn chờ cái chết nó từ từ tới.Thực là một món quà vĩ đại.Tôi cũng biết thiên hạ nhàm tai về câu ấy, vì nó ở đầu lưỡi mọi người và nhắc đến nó thì gần như vô duyên.Có thể viết cả cuốn sách về chuyện ấy được, nhưng đây tôi xin tóm tắt lại.Trong số ấy có 12 người đàn bà.
