Tôi không biết là tôi có một cái gì đó gọi là đĩa đệm ở đầu gối cho đến một ngày tôi bị thương trong cuộc đi bộ đường dài.Đó là lý do tại sao có sự khác nhau kỳ lạ mà tôi đã nghe trong cuộc trò chuyện đầu tiên của chúng tôi qua điện thoại.Rất sôi nổi khi bạn gặp gỡ những người bạn mới đầy tiềm năng và tỏ lòng biết ơn khi bạn không phải chơi những trò chơi vớ vẩn.Bạn xuống xe, liếc nhìn quanh, và chăm chú tìm kiếm một chút ánh sáng qua màn sương mù dày đặc.Họ nghĩ có ai đó đang đứng sau họ hoặc đứng ở bên cạnh họ.Nhưng khi bạn cảm ơn anh ta một lần nữa, vài tuần hoặc vài tháng sau đó đưa ra những lý do mà món quà đó làm cho bạn thích bạn đang tặng cho anh ta một món quà thậm chí còn quý gái hơn, niềm tự hào là anh ta đã chọn đúng món quà cho bạn.Tôi có trách nhiệm báo cho bạn biết rằng một số cái ôm làm xáo trộn tinh thần một cách tiêu cực nặng nề.Bạn đã bao giờ đứng ngoài để cổ vũ đội của bạn trong một cuộc thi dán giấy lên tường nhưng không ai để ý đến bạn? Hoặc, tồi tệ hơn thế, bạn bị trơ trọi giữa những tiếng cười, tiếng nói xugn quanh khi đang nâng cốc mừng chiếc cúp nhựa của trận đấu? Khi một người đi qua cười với bạn, bạn nghĩ là cô ấy cười thương cảm bạn vì bạn chẳng có ai nói chuyện.Có phải bà ta đang đeo mi giả? Eo ôi.Và tại sao lại thế? Bởi vì anh ta đã cư xử với mọi người như anh ta đã cư xử với ba chúng ta.
