Thấy mình như một kẻ ngu si, trơ trọi, chẳng biết làm gì.Ai có thể giữ được tuổi trẻ nếu bản thân họ không tự giữ mình.Hãy kể cho anh bằng mắt thôi nhé.Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống.Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh.Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen.Trình báo sao đây? Trước tiên là với bác trông xe.Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên.Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị.(Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh).
