Thân xác tồn tại, hay có vẻ như thế, bời vì bạn tin vào cái chết.Hãy tập trung chú ý đến cái “không một vật”.Cho nên, hãy đề cập đến quá khứ trên bình diện hiện tại.Thứ gì đó có thể xảy ra bất kỳ lúc nào, mà nếu không tỉnh táo tuyệt đối, không tĩnh lặng tuyệt đối, bạn sẽ vuột mất nó.Có bất cứ căng thẳng nào không? Một khi bạn nhận thấy mức độ bất an, nhiễu loạn hậu trường đã xuống thấp, hãy quan sát xem bạn đang tránh né, đối kháng, hay chối bỏ sự sống theo lối nào – qua việc chối bỏ cái Bây giờ.Bạn không còn lệ thuộc vào tương lai để đong đầy thoả mãn – bạn không còn trông cậy vào nó để được cứu rỗi nữa.Phải chăng bạn đã chọn bất hạnh? Nếu bạn không chọn nó, vậy thì nó phát sinh ra sao? Mục đích của nó là gì? Ai đang giữ cho nó sống đây? Bạn nói rằng bạn biết rõ cảm giác bất hạnh, các tình cảm không vui của mình, nhưng sự thật là bạn bị đồng hóa với chúng, và giữ cho tiến trình ấy tồn tại thông qua tình trạng cưỡng bách suy nghĩ.Điểm cốt yếu của điều tôi đang nói ở đây không thể hiểu bằng tâm trí.Chấp nhận đau khổ là chuyến du hành tiến vào cái chết.Theo cách này, ánh sáng của chính bạn sẽ nhanh chóng tỏa sáng hơn.