Cho nên tôi thích cuốn How to stop worring mà chúng tôi dịch là Quẳng gánh lo đi hơn.Xin tha thứ tất cả những lỗi lầm của con.Vì sao vậy? Vì tôi hăng hái thích thú vô cùng.Bọn Nhật tiếp tục tấn công như vậy trong 15 giờ rồi có lẽ vì hết thuỷ lôi, chúng lặng lẽ bỏ đi.Ông bực bội vì những đốm mờ mờ nó đi qua con ngươi ông, làm ông hết còn trông rõ, nhưng khi cái đốm lớn nhất vừa qua khỏi, ông nói: "A! ông nội lại tới.Nhiều tai nạn dồn dập đến nỗi ông sợ gần muốn hóa điên.Đã 13 năm rồi, không còn ai gọi tôi là "thằng mồ côi thò lò mũi xanh nữa".T cũng đủ làm cho một anh bán bánh lạnh xương sống rồi.Tôi nói vậy vì tôi đã được kinh nghiệm.Tôi đã học được một bài học mới, không cò lo lắng, không còn tiếc thời phong lưu trước, không lo về tương lai nữa.