Tôi luôn luôn sợ vì lúng túng mà rồi lẫn lộn đáng tiếc chăng.Ngủ năm phút cũng có thể làm con người tránh mệt mỏi.Tôi lo lắng không biết khi mới nghinh hôn xong, sẽ nói với vợ tôi câu gì.Ngay từ những chương đầu, bạn sẽ thấy tư tưởng sâu thẳm của bạn tiêu tan như sương mù gặp nắng xuân và bạn sẽ mỉm cười nhận rằng đời quả đáng sống.Ai nói gì ông cũng theo gương ông lão người Đức kia mà "chỉ cười thôi".Và tôi bận quá, không có thì giờ để thấy mình cô độc, để ưu phiền nữa.Tôi có cảm tưởng sắp bị thần kinh suy loạn".Bà than số phận chẳng ra gì và viết thơ cho cha mẹ sẽ quay về Nữu Ước, không thể ở lại cái địa ngục này.Những người chung quanh tôi trìu mến những người tàn tật như tôi, thì ít ra tôi cũng phải trìu mến lại họ chứ!".Tâm hồn tôi chưa bao giờ bị kích thích đến thế.
