"Sao mặt cô nhìn giống con nít vậy ạ?" - cô bé ngây thơ hỏi.Sao lại vậy chứ, tại sao?!Mình phải làm sao đây? hu.Mỗi ngày trôi qua, tay nghề của Tsugitaro càng thành thạo.Lúc đầu thì Chíp cũng buồn lắm, nhưng sau đó thì quen dần với việc trở thành trung tâm đã kích của hội bạn xấu trong lớp.Kỳ lạ ở chỗ nó khác hẳn những lần hẹn hò trước đây, không dạo phố, không vui đùa, không âu yếm và… không nói dù chỉ một lời.Đừng để học đến năm ba rồi mới thấy thật sự không phù hợp và bỏ ngang (dzụ này hơi bị nhiều đó).Hôm qua sinh nhật cô ấy, hú vía, may mà mình kịp nhắn tin chúc mừng.Chíp lên thẳng chánh điện, thắp một nén nhang và cầu nguyện,.- Sao anh lại ở đây, em nghe dì Lan nói tháng sau anh mới về nước cơ mà? – Cô hỏi.
