Khi bạn đã chăm chỉ bỏ ra mỗi tuần bảy giờ rưỡi để luyện sinh lực trong ba tháng rồi, thì lúc đó bạn có thể lớn tiếng ca hát và tự nhủ rằng mình có thể làm được những việc phi thường.Cứ tiếp tục đi, cứ tiến tới.Điều đó rất dễ chịu và làm cho ta bình tĩnh, yên vui.Không có gì so sánh với nó được.Bạn thử theo đi, bạn sẽ thấy phương pháp ấy chữa được phân nửa những bệnh trong đời, nhất là bệnh ưu tư - cái bệnh khốn khổ, có thể tránh được và có thể làm cho ta mắc cỡ.Hễ làm không đổ mồ hôi thì nó không bằng lòng.Nhưng bây giờ tôi già rồi và nghỉ hay không là tùy tuổi tác.Một người có thể muốn tới thành La Mecque (Đất thánh của những người theo Hồi giáo).Câu ấy tầm thường quá đến nỗi khi viết ra, thực tình tôi cảm thấy mắc cỡ.Đó là trường hợp mà hoàn cảnh buộc bạn phải có năng lực rất cao để tự điều khiển một cách chuyên chế.
